Wednesday, September 12, 2012

Dế mèn phiên lưu ký August 2012.

DẾ MÈN PHIÊN LƯU KÝ
AUGUST 10-16-2012
TUL

          Dế Mèn cứ ngồi đó  than van chẳng có ai đi chơi, chẳng biết đi đâu . Bạn cùng trường ngày xưa thì hầu hết ở CA, ở miền Đông nước Mỹ chỉ có loe hoe vài mợ MQ , HH ở PA , MH ở Phila, ĐPT ở NJ và TUL tức Dế Mèn ở VA.
          Cứ đi làm về là ôm lấy cái laptop , thứ bảy chủ nhật dọn dẹp giặt giũ quần áo xong rồi cũng ôm lấy cái laptop, ngày nghỉ đi chợ nấu ăn xong cũng thế ôm laptop mà ngủ , ôm laptop khi ăn, riết rồi quen cho thế là đời sống...... high tech he he.
          Thỉnh thoảng MQ  từ PA ( mất khoảng gần 4 giờ lái xe)tới chơi  ,  hai đứa "diện vào" đi nghe nhạc đi ăn , ăn xong  lại thêm  "nặng tội"  vì mỡ cao , máu cao , đường cao....bụng bự.
          Cho đến một ngày không còn chịu nổi nữa , Dế mèn tự hỏi " trời đẹp thế kia , sao cứ sit around  ? được thêm  MQ lúc nào cũng gật gù cái đầu ra chiều thách thức :
          _Mày cứ hiện ra ở cửa nhà tao đi rồi muốn đi đâu tao chở đi , qua Canada coi thác Niagara hoặc New York shopping hoạc vườn hoa ở PA vv...nhiều chỗ đi chơi lắm chỉ tại mày không muốn thôi.
          _ Làm sao tao lái xe 3,4 tiếng đường trường như mày được?
          _ Sao không ? cứ đi sẽ tới , cứ ở nhà sẽ không tới đâu hết.
          _ Ngày xưa  đi đâu "nó " lo bi giờ tao một mình ,xảy nhà ra  từ A tới Z cũng chỉ có mình tao , mà  sợ nhất là đi lạc , cái xứ Mỹ mênh mông này , cái xa lộ 495 lúc nào cũng vun vút xe chạy ,  con đường 95 chạy dọc nam bắc lúc nào cũng nườm nượp xe tải nhất là đoạn qua Baltimore 
        - Tao cũng vậy , taocũng  vậy  chớ có  khác gì mày? mới đầu  hơi  lo sau dần quen chả có gì sợ cả. Đi lạc thì nhớ lâu, cứ đổ đầy bình xăng, trong túi cái credit card, là xong hết.  Tao chẳng biết sợ là gì? cái gì tới nó tới , đâu có thay đổi được  .
       _ nhưng lái một mình tao buồn lắm giá có đứa nào ngồi bên cạnh cũng đỡ...
       _ chứ tao mấy mình? 
       _ Được rồi , tao sẽ lên mày một ngày đẹp trời nào đó, rồi mình đi Canada
       _ muốn đi đâu tao chở đi , chỉ cần mày hiện ra ở cửa......
Những lời của bạn làm tăng tinh thần . Vào một ngày đẹp trời , Dế Mèn quyết định lên đường khám phá ,việc quan trọng là khuất phục chính "nỗi sợ" của mình. Được mợ HC thỉnh thoảng phone lên nói mỉa " mày chỉ đi bằng mồm..hi hi..." 
       _ mày cũng vậy,  xe đò mồm là chính,  bao lần hứa rồi cũng chẳng tới đâu  . Chỉ cần  bay lên đây  , tao sẽ đưa mày đi khắp nơi thăm HH , Hoàng hynos....Mày cứ ở nhà ôm cháu rồi than, chỉ vài năm nữa thôi gìa khú có muốn đi cũng chẳng còn xíu quách  ..
        Kỳ này thì Dế Mèn nhất quyết rồi , trước khi đi còn ghé Eden center mua các thứ bánh , gìo lụa mang theo ăn dọc đường , MQ muốn mua đậu hũ Thanh Sơn nhưng tiếc quá ngày đó họ đóng cửa.  Cửa hàng này có bao giờ đóng cửa đâu nhưng có lẽ vì Dế Mèn liều mạng ra đi nên nó mới tréo cẳng ngỗng như thế. Thôi cũng tự an ủi chắc  họ đi vacation , cũng phải để người ta enjoy chứ không lẽ cứ chiên đậu hũ quanh năm suốt tháng!
         Cầm tờ  direction in ra từ google kèm thêm những lời dặn dò của MQ , Dế Mèn lái xe vèo vèo trên xalộ 495 rồi 95 rồi 270 rồi 476 ...cho tới khi thấy cái bảng Allentown PA là tới .  thế nhưng vừa chui vào 495 north được khoảng 15 phút thì bão giông ở đâu kéo tới . Trời chưa bao giò mưa to như thế , mù mịt lại thêm xe chạy nhanh phun bụi nước mờ đặc phía trước, sau lưng , chung quanh chẳng biết hướng đâu mà mò ...đúng là Dế Mèn đi thì bão lớn . Cũng may khoảng 45 phút sau thì dứt  nhưng cũng  rả rích thêm vài hiệp rồi mới tạnh hẳn.
         Đang chạy trên 495 North  yên chí đúng đường bỗng dưng lại thấy cái sign 495 East , thôi chết rồi không lẽ mình get lost thế là vội lấy exit ra khỏi 495 ghé vào trạm xăng hỏi thăm thì nghe rõ ràng như sau ...Beltway hình tròn nên N hay E ....the same. Oh my God sao mình ngu chi rứa.? rứa?
         Thế là chui trở lại beltway , từ nãy giờ đi vòng vòng vẫn chưa tới đâu , cỡ này không biết bao giờ mới tới ? đường thì còn xa thôi ráng vậy , mợ MQ thỉnh thoảng gọi " mày tới đâu rồi?"Dế mèn  bắt đầu cảm thấy sao mình dở thiệt chứ không chơi đâu! máu giang hồ bỗng aò aò nổi lên quyết đi tới , phóng vèo vèo , uốn éo trên xalộ bỗng giật mình khi nhìn thấy tốc độ gân 90 miles , may mà không bị police dí  Không dừng ở rest area ( tức là không pipi  trong suốt cuộc hành trình ) chỉ ăn một ổ bánh mì giò và uống chút nước cầm hơi. Thật là ...can đảm có thừa.
         Và cuối cùng sau 5 giờ lái xe , em đã tới trước căn nhà gỗ đỏ thơ mộng , romantic cứ như trong  cổ tích , giấc mơ đã thành ,   MQ chạy ra hớn hở : 
         _ hurrah ! hurrah! Dế Mèn  đã tới ,hurrah!
HURRAH ! HURRAH !
Trước cửa nhà MQ
Swimming pool 
Bể bơi xanh biếc , hai em thay aó tắm nhảy xuống hồ, không ngờ MQ bơi giỏi quá còn TUL thì biểu diễn bơi ...chó nhưng vẫn khôngdám lại vùng nước xâu . Back yard với 50 cây thông cao vút trồng san sát bên nhau tạo thành một bức tường thiên nhiên thật đẹp và kín đáo . Hiếm nhà nào có khoảng không gian riêng tư , trầm lắng và  ..gợi cảm như thế.
Bể bơi xanh thắm 
cho Dế Mèn...... rửa chân
   
                             
 RAU MUỐNG NHÀ NÀNG

Chỉ bằng đó thôi ...không dám ăn đâu !
HOA Trái trong vườn 
khổ qua 
Asian pear
Hoa trái trong vườn
ăn không kịp
lá khổ qua non ăn rất ngon 
Mộng dưới hoa
hoạ dưới mông
bên  bờ ao 

Dế mèn phiên lưu ký August 10 to 16 năm 2012 ( phần hai )

Xincác bạn click vào hình để xem MQ bơi 

TRI ÂN TÌNH BẠN


          Vườn sau nhà nổi bật màu xanh thắm của nước hồ trong vắt, tung tăng trong làn nước mát rượi của  chiều mùa hè tháng 8 , ngước nhìn lên trời cũng rất xanh ôm ấp trên cao , bỗng  thấy lòng mình trở về vô cùng tha thiết ,  những kỷ niệm  bé bỏng   ở trường tiểu học Đakao rồi những năm  TV ngây thơ đầy kỷ niệm . Hình ảnh đôi bạn bé nhỏ vẫn còn nguyên vẹn lung linh trong màu xanh cùng với nước hồ . Thương quá dẫu đã xa lắm  rồi nếu kể về năm thángcủa một đời người , thoáng đó đã  mấy chục năm , nhưng lòng ta không cảm thấy mất mát , nhưng tim ta vẫn đầy ắp yêu thương , tri ân tình bạn.  Ta bỗng thấy  tạ ơn Trời Đất đã nuôi dưỡng những ngày  của đời mình và bạn để rồi  hôm nay hạnh phúc nguyên vẹn đó soi bóng như một nụ cười bất diệt. Xin tặng những thăng hoa tình bạn cho tất cả mỗi chúng ta.

bơi là bơi thế
bơi là bơi nhanh
bơi trong nước tung tăng
là la lála ...
.Bữa cơm đầu tiên
Trong bếp làm cơm đãi bạn
Người bạn nhỏ cắp cái rổ đi một vòng quanh vườn , tay cầm cái kéo cắt rau thơm , rau sàlách vv
          _ mày ăn được riếp cá không ?
          _ tao thích lắm
          _ mày thích ăn thịt bò xào xả cuốn bánh tráng không? 
          _ được ăn với mày là vui rồi , cái gì cũng thích hết.
          _ ngày về tao nấu bún ốc cho mày ăn, còn bánh xèo nữa chứ!
          _ thôi đừng bày ra lắm tao không muốn mày mệt . Có gì ăn nấy cái tủ lạnh của mày  hết chỗ rồi.,lo mà ăn cho hết ...


bánh xèo MQ

NEWTON trầm lặng.Newton ra mẹ cho ăn snack . 
Newton đứng lên lạy đi con .
Newton không vào đó phá quá . Mẹ nói không nghe chưa?
cvô cùng yên ứ như thế đối thoại với Newton là một con thỏ  đen trắng, nặng khoảng 4lbs,  Newton lặng, nó không có môt tiếng kêu . Bất cứ con gì chó , mèo, gà , ngay cả con chuột nhắt cũng có tiếng kêu riêng của nó, nhưng  Newton thì không , âm thầm hay lăng xăng đây đó cũng không phát ra một "tiếng nói nào"nhưng nó hiểu và làm theo lời dạy bảo . Nó chỉ vô cùng yên lặng ,vô cùng tội nghiệp nếu mình tưởng tượng nó muốn nói gì? nó lớn như con mèo , nó phá như con chó con nhưng  âm thầm như một con kiến tí teo , chẳng hề nghe tiếng. 
Khi muốn xin ăn , nó sẽ đứng dưới chân mình ,lặng lẽ chắp tay  cho tới khi mình nhận ra nó muốn gì chia xẻ một miếng cà rốt , một miếng táo hay một ngọn lách . Newton s không ăn miếng táo nếu miếng táo đó đã nằm cạnh mấy miếng ớt xanh đỏ , mặc dù không cay nhưng cái mùi ớt dù chỉ dính chút xíu cũng bị loại bỏ.

Newton đang được Mẹ cho một miếng táo xanh.
ĐÊM NGỦ MUỘN

Có bao nhiêu điều để nói cho bạn nghe? có gần hết của một đời người? những năm tháng đã qua những ngày còn lại xắp tới . Cứ thế chuyện trên trời dưới đất , chuyện tình cảm đã qua , hạnh phúc đã đổ vỡ , hiện tại cái gì đáng qúy nhất? sức khoẻ , con cái và sự thành đạt của chúng, còn tất cả chỉ là "hư không". Hai  ''triết gia'' đã kết luận như thế trước khi chìm vào giấc ngủ . Nếu thế bạn là người hạnh phúc nhất , Dề Mèn xin chúc mừng bạn.




hai em phải  ráng chui vào ống kính  rồi tự chụp
Newton đâu biết chụp ảnh  đâu.


SLIDESHOW DẾ MÈN PHIÊN LƯU KÝ. MQ và TUL






NIAGARA FALLS

          Đúng như lời hứa " mày chỉ cần hiện ra ở cửa nhà tao ...là muốn đi đâu tao chở đi!", sáng hôm sau hai em lên đường trực chỉ  
 thác Niagara Falls. Thác nằm giữa  hai nước Mỹ và Canada nên bắt buộc phải xem cả hai phía cho đáng đồng tiền bát gạo.
          Tài xế và con sen
           Đường trường khoảng ...7 giờ lái xe, hai em rời nhà lúc hơn 10 giờ sáng , đổ đầy bình xăng, .ra nhà bank rút tí tiền còm bỏ vào quỹ xài chung , bánh trái , ômai ( của mợ  Hảo Chi cho ) đầy môt túi xách bự để ngay dưới chân DếMèn ,  thêm hai ly cafe colada rồi trực chỉ lên đường. 
           MQ làm tài xế , Dế Mèn ngồi bên cạnh :
          _ Bao giờ mệt thì đổi qua tao lái.
          _ Không sao mày cứ ngồi bên cạnh xem bản đồ  , tìm đường cho tao là được rồi .
Dế Mèn hãi hùng " nghe như sấm chớp bên tai , nhưng cũng làm bộ cầm cái bản đồ lên , có thấy gì đâu  chữ thì nhỏ xíu , đường trăm hướng ngoằn nghoèo ...đông tây nam bắc loạn xà ngầu như bát quái .  Lấy đôi kính lão ra xỏ lên mũi cho rõ rồi  xoay dọc ngang giống người mù chữ cũng chả kết quả gì , Dế Mèn rên rỉ :
          _Mày ơi tao chẳng biết coi ...ở đâu ? lung tung thế này ...
          _ Đây nhé mình sẽ lên hướng up state Newyork , tới Bufallo rồi quẹo ngang đây sẽ tới thác ,mình sẽ ngủ một đêm ở đây sáng hôm sau qua Canada , sang bờ bên kia  xem both sides.
 Thoát được màn coi bản đồ , mừng húm , Dế Mèn bắt đầu tìm cái gí ăn :
          _ mày là tài xế tao làcon sen , ăn cái gì bảo tao hầu nghe em.!!!!!

NIAGARA - NEW YORK STATE PARK
 XỨ SỞ CỦA NGƯỜI ẤN ĐỘ.

Người Ấn Độ chiếm đa số ở đây , đi đâu cũng gặp . hầu như tất cả những quán ăn ,  khách sạn , nhà nghỉ đều  do người Ấn Độ cai quản , waiter,  wartress cũng người Ấn Độ , du khách cũng vậy . Người Án Độ khắp nơi , bán hot dog , kem lề đường cũng Án Độ, đến nỗi turn on máy hình lên chưa kịp ngắm đã thấy ngay  một anh Án Độ xớn xác lot vào ống kính . Hai em vừa mua kem ra bãi cỏ ngồi ăn chưa kịp cắn một miếng đã có hai gia đình Án Độ xà tới trải khăn và mở cà ri ră ăn. 
Ấn Độ ....every where
ĐÊM NGẮM THÁC TRONG MƯA
      Sau khi đã có phòng khách sạn,  vừa bê hành lý vào trời đổ mưa xối xả . Hỏi người waiter Ấn Độ  "mưa thế này show có going on không? Still go on . Show  bắt đầu lúc 9 giờ tới nửa đêm , show này gọi là Light up the night với đèn chiếu từ Canada đủ màu rọi vào dòng thác chảy .Hai em  háo hức đợi tạnh mưa xong lên đường ra thác , gần tới nơi trời LẠI lất phất mưa ,  Mq  với cái dù trong tay ,bị gío mạnh bốc lên , Dế Mèn nghe em oái  một tiếng, vội níu bạn lại , chút xíu nữa thì gío cuốn em lên trời rồi. Khi mò ra tới thác thì mưa , tối mờ mịt , chỉ thấy mưa và bụi nước từ thác bắn vào mặt còn đèn đóm từ Canada chiếu sang chẳng thấm thía gì  ,liu riu như đom đóm.
          Trở về khách sạn , đường lối lạ hoắc kiếm mãi không ra  , may nhờ có cặp vợ chổng người Mỹ cũng đi coi thác họ đề nghị dẫn hai em ra main street .từ đó sẽ nhận ra lối về dễ dàng.

NIAGARA FALLS BÊN BỜ MỸ

cũng thừa một anh Ấn Độ trong  hình này.

Không gì mềm hơn nước 
Không gì mạnh hơn nước 
Nước mênh mông  , ào ạt , thác lũ .Không còn gì trên đời , chỉ thấy TRời và Nước cuồncuộn.


he he...có ngay một cặp Án Đô lọt vào đây.

MAID OF THE MIST BOAT TOUR

Đây là một tour ngắm toàn cảnh thác Niagara falls cả hai bờ Mỹ và Canada, du khách được phát aó mưa vì bụi nước từ thác tứ tung như mưa . Tour đưa mình tiếp cận dòng chảy, nghe tiếng gầm của thác ...và thích thú tắm bụi nước  , đang khô không muốn lại thích ướt là thế.


Dế mèn phiên lưu ký August 10 to 16 năm 2012( tiếp theo và hết)



NIAGARA FALLS bên bờ CANADA
Xin mời click vào video clip xem thác đổ.

Cũng cùng một thác nhưng ở bên bờ Canada,  Dế mèn cảm thấy như tiếp cận gần hơn , Dòng chảy trên cao dọc theo side walk , chỉ chênh vênh độ cao xuôi xuống cho tới khi thành thác .  Dọc theo có bờ đá và song sắt bao bọc . Du khách có thể tựa trên chấn song để ngắm thác nhưng không được leo trèo ra ngoài, có vài người leo  lên kè đá chụp vội tấm hình rồi nhảy xuống ngay. Người Ấn Độ ở đây còn nhiều hơn ở state park NY nữa.  Chắc người Ấn thích phong cảnh thác đổ nên tụ hội về đây chăng?


Nhìn xuống dòng thác cuồn cuộn Dế mèn cm thấy mình như trôi theo  , cảm giác chuyển động dưới chân như thật , thoáng nhanh  gợi một chút choáng váng..Trong lich sử đã có những ngươì trong đó có một phụ nữ , họ chui vào những cái thùng gỗ tròn gọi là barrel rồi lăn từ thác xuống dòng sông Niagara dưới  kia  , họ thành công và được gọi là Dare Devil . Mùa đông thác đóng băng, đã có những người vượt biên giới đi qua thác bình yên . Aỏ thuật gia David Copperfield đã từng vượt thác trên một sợi  dây  cáp ngang . DếMèn không thể hiểu nổi thần kinh của họ làm bằng  sợi gì???? 




CẦU VỒNG
Những ngày nắng , Niagara falls luôn xuất hiện hình ảnh của chiếc cầu vồng ngũ sắc , nằm vắt vẻo từ trời thả vòng qua thác.  tùy theo giờ , buổi trưa cầu vồng đi từ thấp lên cao rực rỡ trong nắng


Cầu vồng xuất hiện đều đặn và nổi tiếng trên thế giới , vì thế cây cầu nối giữa Mỹ và Canada có tên là The Rainbow Bridge.
DOWNTOWN VÀ PHỐ TÀU TORONTO
Downtown và phố Tàu Toronto nhìn tương tự như ở New York, nhưng không dồ sộ bằng, ,  cảm tưởng như Mỹ và Canada chỉ là một . Phố Tàu nổi tiếng với những quán ăn Tàu , hai em Dế Mèn đói quá, chui vào một quán ăn Tàu  vì thấy đông nghẹt , đoán là ngon mà ngon thiệt lại nhằm ngày lobster on sale,  hai em gọi ngay  một tô mì vịt tiềm và một điã lobster sào gừng hành , 2 con lobster to tướng thật ngon.  Phố Tàu còn nổi tiếng với những quầy trái cây như ở VN,  bán dọc theo phố , nhưng so giá cũng không rẻ hơn ở Mỹ , có móncòn đắt hơn như sầu riêng $5.99 /lb.  Một số hàng trái cây do người VN đứng bán , và có lẽ họ "xuất thân từ Hà Nội" sao đó,  nên chửi rủa rất lành nghề, họ vô cùng thô lỗ  với khách hàng, chửi xong lại  tỉnh bơ , điều hiếm khi thấy ở Mỹ. Dế Mèn cũng "bị chửi " vì xớn xàc ăn thử một trái nhãn. Dế Mèn bèn mang nguyên caí vỏ và hột nhãn đi complain thì được trả lời là có một số người lợi dụng ăn thử để ăn đã đời nên làm người bán phát điên là vậy. Ôi cái gì cũng có cái lý do của nó.!!!!!!!!!!!!
Bị chửi là vậy mà hai em vẫn mua nhãn , soài , măng cầu ....ăn cả ngày không hết , lại thêm mối lo vì  Mỹ không cho đem trái cây qua biên giới  nên trước khi về hai em phải tìm một chỗ ngồi ăn cho hết , hoặc dục đi . Ai ngờ khi qua biên giớicó ai hỏi gì về trái cây đâu biết thế diếm vài trái măng cầu na vì ở Mỹ không có hoặc rất hiếm. Nhưng đời là thế khi mình không dấu diếm  thì chẳng ai hỏi , còn khi đã ám muội là bi xét ngay đấy cưng ơi.


Phố Tàu
Downtown Toronto
 Sư Phụ và GPS
          Ngày vui qua mau  ,  hai em rời Canada trở về Mỹ lúc 7 giờ tối. .   Các bạn chắc sẽ có người thắc mắc từ đầu sao hai em không xài GPS nhỉ? GPS  thật ra rất crazy , trường hợp nếu mình chiụ khó up grade nó thì có lẽ ok ( điều này Dế Mèn không sure) mà tiền up grade bằng tiền mua cái GPS mới!!!!!!Không biết sao  GPS luôn có khuynh hướng dắt vào đường làng và đi vòng.  Lúc về  hai em set up  đường về Mỹ, dùng GPS cho chắc ăn ai ngờ cuối cùng hai em thấy mình lọt vào một con đường làng  tệ hơn nữa là  đường rừng tối om , không một mái nhà , không một ánh đèn , thỉnh thoảng có một vài cái big truck phóng vút qua và hai em không biết mình đang ở đâu?Dế Mèn hơi lo nhưng em tài xế vô cùng bình tĩnh. Đi mãi cũng thấy một bóng đèn lấp ló từ xa , hai em phóng lại đó là một trạm xăng nhỏ với convenient store . Chạy vào hỏi đường ra  free way  90 . Khi tìm ra được lối để get on xa lộ , DếMèn mừng quá quay sang em tài xế chúc mừng :
            _ Sư Phụ.!!!!!!!!!!!!!
Trong khi cái GPS  vẫn  nhai nhải" we're calculating ,  U turn and keep right" , Dế Mèn liếc qua phía right thì hỡi ơi ...đó là mộtcon đường nhỏ không tên tối om và không biết nó sẽ đưa tới đâu? Đúng là GPS , vừa lúc đó cai GPS rớt xuống  , hai em cũng chả buồn để ý nhưng vẫn nghe nó dụ khị we're calculating, keep right ...Thôi đi Má  .

Hai em về tới nhà lúc 3 giờ rưỡi sáng . Muộn còn hơn ....ngủ dọc đường !!!! 
Á hậu Phụ nữ Việt Nam qua ảnh 2002 Phương Liên.

Huyền Trang sau khi trở về từ Newyork, cô tiếp tục có nhiều kế hoạch tham gia và phát triển công việc người mẫu tại Việt Nam.

Tuesday, September 11, 2012

Monday, September 10, 2012

Sunday, September 9, 2012

Đặng Thu Thảo là người thứ 2 sau Phan Thu Ngân - Hoa hậu Việt Nam 2000 đoạt được ngôi vị cao nhất tại cuộc thi sắc đẹp có thâm niên tại Việt Nam. Vậy là sau 10 năm một khoảng thời gian khá dài, sắc đẹp phía Nam lại tiếp tục lên ngôi.
 Ngay sau khi đăng quang, Hoa hậu Đặng Thu Thảo cũng đã chia sẻ: “Tôi trở thành Hoa hậu và muốn vương miện này sẽ giúp mình làm nhiều việc thiện. Tôi không nghĩ Hoa hậu làm từ thiện để trang sức mà đó là điều đương nhiên, bởi họ không chỉ đẹp bên ngoài mà còn phải đẹp về tâm hồn nữa. Và cái Đẹp thì phải luôn đồng hành với cái Thiện. Tôi có tấm lòng nhân hậu - bạn bè nói như vậy. Câu danh ngôn tôi tâm đắc nhất: Cuộc sống là không ngừng yêu thương và cố gắng”.
 Trong bộ ảnh mới nhất, Hoa hậu Đặng Thu Thảo không chỉ khéo khoe nét khả ái, dịu dàng đầy nữ tính mà còn giới thiệu vẻ đẹp mộc mạc của cánh đồng lúa. Một hình ảnh quen thuộc và gắn liền với sông nước Miền Tây.

         Hoa hậu Thu Thảo và Diệp Hồng Đào - thí sinh Hoa hậu Việt Nam đến từ Cần Thơ.
hh thuthao 9
hh thuthao 10
hh thuthao 11
hh thuthao 12
hh thuthao 13
hh thuthao 14
hh thuthao 15
hh thuthao 16
hh thuthao 17
hh thuthao 18
hh thuthao 19
hh thuthao 21
Hoa hậu Thu Thảo trên khu chợ nổi Cần Thơ.
hh thuthao 22
                                 Bộ ảnh được thực hiện bởi nhiếp ảnh Chou Thái, ý tưởng Thiện Khánh và trang điểm Đặng Hùng

Monday, September 3, 2012


Thư của một người em -TUL.

Tranh Bùi Xuạn Phái
SINH NHẬT BÉ ĐSTV 6370
Tròn hai tuổi
9/2010-9/2012

Thư của một người em ......

          Thấm thoát em đã được tròn hai tuổi , cả hai lần sinh nhật em đều nhờ chị Hà nhắc chứ Lon Ton không nhớ mà TUL cũng chẳng để ý tới . Tuy nhiên em không buồn đâu vì em biết đời sống của các chị vô cùng bận rộn. Những buổi sáng , buổi trưa , buổi chiều và đêm xuống ....tất cả như những màn hình chiếu qua ,  vội vã  có những lúc ngập tràn âm thanh , màu sắc . Có những lúc lặng thinh vì suy nghĩ âu lo. Em ghi nhận đời sống đang quay theo cái kim đồng hồ kia với những thay đổi của từng giai đoạn , những sân khấu và cuộc đời , những nhân vật và từng câu chuyện.
          Em bàng hoàng với những mất mát ,  lần lượt từng mùa ra đi, của bố mẹ về già  , của thầy cô TV ngày nào và  của các bạn đồng  trang lứa đã sớm quá vãng . Những ngày  chia xẻ với nhau niềm đau cùng những lời câu nguyện  . Những buổi xổ số gây quỹ từ thiện, xây cầu , lắp giếng giúp đỡ dân nghèo ở thôn quê VN cũng như  hồi hướng công đức cho các bạn đã khuất bóng.  Những dư âm đó lắng đọng mãi trong tim em ,  xiết bao thương cảm và hoài niệm . 
          Em chứng kiến sự thành đạt của con cái  các chị , những bông hoa đẹp nhất , những chồi non đang vươn lên bầu trời ngập tràn hy vọng .  Em cũng xin đón chào những chồi non lộc biếc ,  những búp măng ngọt ngào. của  thế hệ các cháu mới chào đời .   Các chị giờ đã bước vào tuổi lục tuần nhưng không lục tùng  là thế. Em cũng xúng xính áo quần rực rỡ , hạnh phúc cùng các chị  những ngày lễ  ra trường , những đám cưới , những buổi trình diễn piano của Quenna , những buổi họp mặt  TV đầy ắp tiếng cười ...vẫn nghịch ngợm như thuở nào không khác, ....  những sinh hoạt rộn ràng đó vẽ nên một thế giới  hạnh phúc , em xin chúc mừng các chị.
          Em ngưỡng mộ cái quá khứ đã đựợc gìn giữ , nâng niu từ những kỷ niệm của những người bạn đồng trang lứa dưới một mái trường . Em cũng ngưỡng một tương lai đã được vun xới , chăm chút từ Đệ Thất TV . Tương lai đó đang chào đón các chị , em cảm thấy sự tận tuỵ  , em hứa sẽ chẳng một chút phụ lòng...... 
         Những ngày ...đôi khi cũng dài lắm khi những khó khăn  bệnh tật , những tai nạn đổ xuống không ngờ.  Các chị đã dạy cho em sự bình tĩnh và can đảm cần thiết để vượt qua,  để nuôi dưỡng niềm tin trong  tình yêu và cuộc sống. Tất cả đó là một tài sản lớn.....  dù em mới chỉ tròn hai tuổi.
         Cũng không thiếu nhũng  hồn nhiên, đáng yêu biết bao khi các chị đã sống lại một thời tuổi trẻ  viết lên  những bài thơ ,  kể lại tình yêu và giấc mơ của mình .  Những xúc động đó có thật một thời ,  đẹp và vẫn còn rất mới ,   phản chiếu yêu kiều  trên nhan sắc của em....mặc dù em mới chỉ tròn hai tuổi.
          Em yêu các chị vì thế .
          Xin chúc sức khoẻ và gửi các chị một nụ hôn thương mến.

TUL
THÁNG CHÍN 2012.
        
         
XIN MỜI CÁC CHỊ  ĐỌC LẠI THƯ NGỎ NGÀY EM MỚI RA ĐỜI.

Kể từ ngày chúng ta ra trường
kể từ tháng 4 lịch sử
mỗi người một ngã
trên khắp miền thế giới ....
dã xa những kỷ niệm dưới mái trường
quê hương nhũng ngày 75 tưởng chẳng bao giờ còn có thể nhìn lại
mái trường lại càng xa hơn chỉ còn trong trí nhớ
những người học trò lúc đó vẫn còn ngây thơ lắm
đang trong tuổi yêu đương hoặc đã bắt đầu làm vợ ,làm mẹ
những vai trò nghe thật dễ thương , giản dị nhưng đã bội phần khó khăn
khi người con gái tiễn chồng đi học tập không biết được ngày về
những khuôn mặt còn nguyên nét TV đã phải nhào ra đời thay chồng kiếm sống nuôi con
những khuôn mặt ngơ ngác phải rời xa trường đại học với mảnh bằng dở dang hoặc vô dụng
cụ thể cái vòng đã biến đã xoay đã nhào lộn phần đời, phần người
em đã lẩn vào những con đường chưa từng học được ở nhà trường
đã rơi vào những cõi chưa từng nghe nói đến
như đất nước đã rơi vào một thời kỳ tăm tối
em cũng rơi theo người em gái TV
người đàn bà VN
em đã biết đời khi liều mạng
lịch sử lúc đó với em như một cơn mê
em đã một mình hoặc với chồng con, gia đình liều mình trên rừng trên biển
em đã có những cuộc hành trình không sách nào dạy bảo
em đã đứng lên làm người bi ruồng bỏ chạy đến bờ bến lạ
ở đó em tập làm tập học tập sống lại từ đầu
em đã không hề biết em bé nhỏ
em đã không hề biết em ngây thơ
em đã có những cuộc phiêu lưu chẳng hề biết nơi nào sẽ tới
rồi em vẫn đứng dậy khoan thai
rồi em vẫn làm đẹp hàng ngày đến trường
những bài học bằng tiếng xứ người em cố nuốt
rồi em cũng đi làm như tất cả như em đã được sinh ra ở xứ này
rồi em quên di
rồi em sống đôi khi hạnh phúc
có điều ngạc nhiên oh! không em vẫn là em
vẫn còn những ngây thơ dù là ngây thơ cụ, vẫn còn những phá phách nghịch ngợm mỗi lần tụm năm túm bảy
chả trách chúng em mỗi lần TV họp mặt là vỡ cả đất trời
thoáng đó đã xa lắm
thoáng đó đã gần 60 mươi mùa xuân những người con gái 63-70
ngậm ngùi nhớ lại
những mùa xuân nát tan sau 75
những mùa xuân xa lạ nơi xứ người
những mùa xuân nhận nơi này làm quê hương
biết bao ngày đã qua biết bao đời đã đổi
có những giấc mo tàn
có những hy vọng nhóm lên
vi em vẫn miệt mài yêu và sống
em đó TV
vẫn không ngừng tìm lại những mất còn
những thành tựu xum vầy những hạnh phúc hay dang dở
em oi TV
người thiếu nữ trong mỗi chúng ta
em hứa đi
sẽ không bao giờ già
sẽ không bao giờ có tuổi
khi trở về khung trời đó
TRƯNG VƯƠNG 
Trong độ tuổi gần như đẹp nhất của cuộc đời, Jolie tỏ ra bất cần, cô sống phóng túng, buông thả.