Sunday, July 8, 2012

Diễm xưa





Diễm xưa


           .Khi đó tôi vừa 18 tuổi , mặc cảm mình xấu xí nên lúc nào tôi cũng thu mình lại hoặc lẩn tránh , hoặc chỉ dám đứng từ xa….để nhìn và tưởng tuợng một hình ảnh , hoặc hơn thế tưởng tượng một tình yêu. Trong  thế giới rụt rè và đầy mộng đó của tôi ông đã đến ….cái đến cũng từ xa nhìn lại …. nhưng không thể nào quên .         Ông, người tôi muốn kể ở đây chính là nhạc sĩ TCS.
        Lần đàu tiên gặp ông ngoài đời , đó là một đêm văn nghệ được tổ chức ở trụ sởNguồn Sống, Đây là trụ sở hoạt động của một nhóm thanh niên, tổ chúc có chủ trương phục hồi , quảng bá văn nghệ truyền thống xa xưa trong các làng mạc thôn xã VN. Toàn cảnh hội hè đình dám được tái dựng lại trên nền trụ sở NS nằm trên góc đường LTT va Pasteur . Trong khung cảnh thôn dã  đó ông đã dến với những tình khúc trong đó có Diễm xưa. Cái tên không thôi đủ gợi lên  một huyèn thoại , trong tâm trạng của một thiếu nữ vừa lớn như tôi cái tên có đủ sức mạnh của một chuyện tình. Một chuyện tình không có nhân vật  , chỉ có cái bóng nhưng có một chút  giông bão , một chút  lăn tăn sóng trên mặt hồ,  một tình yêu chẳng biết về đau? Nhưng có…  điều chắc chắn con thuyền tình không bến đó chẳng bao giờ muốn dừng lại .
       Ông đứng trên bục gỗ nhỏ kê làm sân khấu  ngoái trời , tôi con bé ngồi thu lu trên cái bàn không xa mấy gắn liền với những dây nhợ  từ hệ thống âm thanh và ánh sáng , nhô lên từ đám đông khán gỉa ngổi trên thảm cỏ. Con bé chỉ còn biết có Ông . Đám đông thật xa vời , nhấp nhô trứơc mặt là sóng của một biển âm nhạc mênh mông .
        Mưa vẫn mưa bay trên từng tháp cổ
        Dài tay em mấy thuở mắt xanh sao
        nghe tiếng mưa rơi trên từng ngón nhỏ
        ngày sau xin vẫncòn có nhau
        Buổi chiều còn mưa sao em không lại?
Tiếng hát của một người du ca-  một người đàn ông suốt đời độc thân-lãng đãng giấc mơ như trong thơ Nhất Tuấn ...một hôm trở về có vòng tay của người yêu cũ.
        Như người biết bơi có thể chạm. xuống biển dể rồi lênh đênh trên sóng , người nhạc sĩ cũng tương tự  như vâỵ trong biển âm nhạc . Biển của những trầm bổng cung tơ  ….nhưng mấy ai có thể chạm vào có thể chìm lắng để chắt  ra những mây hồng những nắng thủy tinh những mưa xưa vời vợi để còn mãi hình ảnh một Diễm Xưa. …. những ý nghĩ đó làm nên  tình yêu lang thang của trái tim 18




.


        Người đàn ông đó hát ,  thỉnh thoảng ông hình như mỉm cười với tôi,  hy vong như vậy... Nụ cười đó ấm áp và không thể nào quên . Sau buổi nhạc hội đó mọi người ra về,  lúc gần tới cổng tôi  đưởc đám đông đẩy tới rất gần ông., Vẫn nụ cười thân thiện và đôi mắt ấm áp nhưng ông chẳng nói gì và tôi cũng vậy .
Đó là lần duy nhất tôi gặp ông ngoaì đời va nghe ông hát
        Rồi ngày 30 háng 4 năm-1975 , bầu trời thực sự xụp đổ, moị người bỏ nước chạy không cần biết nơi  đâu  mình sẽ tới , không khí hoảng loạn và những nguời chiến thắng đi vào thành phố. Tôi thực sư buồn thảm và thất vọng nhưng cũng bước ra  khỏi nhà,  tự bảo mình “ haỹ đi xem VC ra sao ? VC giố:ng ai ?tôi không tin VC  là "người bình thường "., hoặc là một loại người  rất khác...... Tôi hoàn toàn lạc lõng , nước mắt chảy dài trên má , nhưng không biết mình dang khóc, bỗng trong dòng  ngược xuôi đó tôi cảm thấy  từ trong một chiếc xe hơi vừa chạy qua ,   dường dông nên mọi xe lưu thông dều rất chậm, có một người  nhoài  ra vẫy tôi , mỉm cười,  tôi không tin ở mắt mình được nữa vì đó là ông. - cũng nụ cười đó sau  gần 7  năm thời gian dủ dài dể quên di một chút nhớ.-   Buổi chiều hôm đó ông lên đài phát thanh hát “nối  vòng tay lớn “ tôi  buồn, có vẻ như ông  chào dón VC vào Sai gon , có vẻ thế này,  có vẻ thế kia....nhưng tôi hiểu vì sao, người như ông  không thể ra đi .Những  tình khúc âm nhac của ông lấy từ đời sống quanh Ông,  từ không khí,  từ mưa nắng VN. Biển nhac của ông với  những âm hưởng  vang vọng , những trầm bổng tấu khúc  để rồi chúng ta có những ngày rực nắng thuỷ tinh,  những mưa hồng  trên rừng xưa đã khép ,  những mùa thu qua ,  những chồi xuân tới ....tình yêu tưởng rằng đã quên lại trở về với muôn ngàn giọt lệ. Ai trong chúng ta có thể nghĩ tới một huyèn thoại đẹp đến nỗi nước mắt nàng rớt xuống đời thành  sóng âm u . ....Tâm hồn ông như thế
Tranh NLH
  nơi cư trú  và  ẩn náu biết bao tình yêu ,  ngủ vùi biết bao hình bóng,  xếp laị biết bao ước mơ .Trong dó ông dã  thở,  đã sống  và  trang hoàng cõi rieng của mình , thế giới đó với  những gam màu, những âm điệu , mà đã có  lúc sau 75 thay vì hát ông đã cầm bút vẽ  , những tranh này là hình tượng không lời  giải thích một phần âm nhac,của ông sau 1975 .   Có điều gì đó ông không thể nói , không thể hát.  Tôi hiêủ,  đừng bắt ông phải di .khỏi VN như chúng ta đã làm. Người nghệ sĩ chẳng thể nào từ bỏ thế giới của chính mình.
        Để rồi sau 75 nhạc của ông  di vào một con dường khác ,  nhìn  thấy ông hình như đã  trang trí  lại một cách khéo léo... cõi  riêng của mình, .  Biển nhạc như lùi xa giống như biển đã chìm xuống .....Sau dó giấc mơ của tôi đóng lại  .
        Tôi còn ở lại Sài Gòn 10 năm sau 75, ,  nhiều lần vượt biên thất bại, tôi chờ đợi tới lượt mình đi chính thức diện ODP qua Hoa Kỳ, khoảng những năm cuối của thời kỳ chờ đợi này có một thiếu nữ Nhật Bản yêu ông ,mối tình được ông viết  thành môt bài ngắn trên báo kể lại như một bài thơ , có cả hình của cô ấy đính kèm …..và điều buồn cười là cô ấy trông rất giống tôi.
        Tôi không thắc mắc tìm hiểu làm gì.
        Cho đến gần đây có môt  thiếu phụ bước ra từ huyền thoại  Diễm xưa của TCS , bà người gốc Huế , bà kể lại vì sao " Diễm Xưa" ....nhưng nhiều người lại nói người ông  thực sự yêu ...là em gái của Bà !!!!!!Bà nay đã nhiều tuổi , nét thùy mị , nhìn hình bà tôi thấy có một "chút xíu " tôi trong đó. Nghĩ  cũng thật buồn cười, đó là cách duy nhất giải thích được vì sao ông vẫn còn có thể nhớ  và nhận ra tôi trên một dường phố đầy nhũng người Sai Gon hoang mang và những VC dang cười hạnh phúc. Tôi tin là ông yêu Diễm xưa  hoặc it nhất  hinh ảnh  của bà dã taọ dược huyền thoại này
         Tôi hiểu.
.
      .

 Vĩnh biệt thầy Lân( TUL) 

Ý Nghĩ Trong Ngày  
Sep 1-2011 
Sáng nay vào lúc 5 AM lại có một trận đông đất nữa xảy ra ở các tiểu bang miền Đông nước Mỹ . Trận này được gọi là aftershock, chưa tới 4 độ Richter. TUL hoàn toàn không cảm thấy gì hết vì lúc đó đang còn say ngủ. Đến khi vào chỗ làm nghe mọi người nói mới biết và một chút bâng khuâng , sợ thì không hẳn nhưng quả thật bây giờ chẳng còn nơi đâu gọi là an toàn nữa. Miền Đông rất hiếm khi động đất , cả mấy trăm năm lịch sử chỉ chừng vài trận là cùng , không đáng kể , nhưng hơn một tuần nay đã xảy ra 3 trận rồi, miền Đông bây giờ mới thấm và thương cảm CaLi.
Chiều nay được tin thầy Lân đã ra đi, biết rằng sẽ có một ngày tuần tự tất cả sẽ ra đi nhưng cái chết luôn làm hụt hẫng. Nhớ lại hình ảnh thầy hiền lành chân chất ...đến tội nghiệp , đứa nào cũng thi nhau chọc phá Thầy. Gần Tết thầy vào lớp không đứa nào chịu học , bằng đó cái miệng gào lên "chơi thầy, chơi thầy" ý lũ học trò xin thầy cho chơi, làm văn nghệ. Nhớ Tết năm đệ Tam , không biết sao đứa nào cũng nhao nhao đòi thầy xem bói, lúc đó thầy còn độc thân vậy mà lũ học trò con gái thi nhau xếp hàng , rồi bu quanh thầy , mấy chục bàn tay chìa ra xin được thầy coi xem chừng nào con có người yêu ? chừng nào con lên xe bông hở thày? số con sau này giàu nghèo ra sao? Tội nghiệp thầy cũng phải cầm những bàn tay rồi phán rằng:
- cái cô này lười học thì sau này chả ai thương , có lấy chồng cũng vẫn khổ!
thế là cả lũ lại gào lên '' con, thầy, con đâu có lười học đâu thầ y vậy con có được ai thương không?
Nhớ thầy coi bói cho Bùi thị Mỹ lâu nhất , thầy phán rằng " cô này công danh sự nghiệp tư mình tạo ra nhưng khổ tâm vv....có đúng không mợ BTM?
Hôm nay thầy đã ra đi , chúng con mất đi hình bóng hiền hòa của thầy ngày nào . nguyện cầu cho vong linh thầy được an nghỉ siêu thoát trong cõi Phật.

Friday, July 6, 2012

Người tình tuyệt vời.





http://vietmessenger.com/books/?author=nguyenthaouyenly


NGƯỜI TÌNH TUYỆT VỜI

Câu chuyện đã được viết cách nay hơn 38 năm , khoảng thời gian chúng ta từ giã TV bắt đầu lên đại học. Đọc lại không khỏi mỉm cười với những mơ mộng của tuổi mới lớn , cũng tự thán phục mình đã dám sống cho giấc mơ đó , cũng không khỏi chê trách lối viết bị lôi cúốn vào những đối thoại thiếu kiểm soát .đến độ thừa thãi.
Câu chuyện đã phản ảnh thời sinh viên SG , giữa một xã hội hạn hẹp bị phong tỏa bởi chiến tranh, những tuổi trẻ đã bị thiêu cháy , những thế hệ đã bị hoang phí.....cạn kiệt.
Câu chuyện đã dựng lên một thế giới tình yêu , trong đó cái đẹp và sự hy sinh có tính cách dồng nghĩa.. Sự yếu đuối và đau đớn được chiêm ngưỡng như một suối nguồn của thi ca và tiểu thuyết. Con người bám víu lấy đó để sống...!
Câu chuyện đã được viết như thế - chất thơ nhiều hơn thực tế_ vì vậy nếu hôm nay viết lại toàn thể sẽ khác ...người tình sẻ không chết , sức mạnh nội tâm sẽ thắng , tình yêu đó,sẽ được nuôi dưỡng . Sự tuyệt vời của tình yêu đó chính là lòng can đảm được ca ngợi xuyên suốt câu chuyện ..nên đừng hỏi có thật chăng một người tình tuyệt vời ở trên đời!!!!!!!!!!!!!!!????
TUL tin rằng có chỉ tại mình không gặp !!!!!!!!!!
Xin mời các bạn click vào Link trên đây để đọc lại câu chuyện một thời..

Ý NGHĨ TRONG NGÀY
THOUGHT OF THE DAY
8-31-2011


Hôm nay là ngày cuối cùng của tháng Tám năm 2011, không biết vì lẽ gì mà cái tháng Tám tội nghiệp này cứ bị lầm lẫn với tháng Chín. chắc tại thời gian đi nhanh quá làm chúng ta bị ám ảnh chăng? Đầu tiên là em HC chúc mừng sinh nhật em NG , nhớ ngày sinh nhật để chúc mừng nhưng khi ghi xuống thì lại thành tháng Chín , rồi tới em KĐ , tội nghiệp lo bão , lo air Canada đình công không đi hưởng tuần trăng mật ở Úc được ,lo nhà trường Canada bị cúp diên , cúp nước không cho học sinh làm thí nghiệm được ,rồi lo cây đổ lo lụt lội ..trăm thứ làm em viết ý nghĩ trong ngày tháng Tám cũng tương thành tháng Chín . Hôm qua một người bạn của TUL , anh gửi mấy cái hình chụp đàn hải yến trên biển CA ,hình đẹp và thơ mộng đến nỗi anh cũng quên đề là tháng Chín ngày 30 .





Nhiều người nhầm lẫn như vậy ắt phải có cái nguyên nhân vô cùng khách quan ảnh hưởng tới mà chúng ta không thể giải thích . Tại sao hiện tượng lú lẫn này không xảy ra hồi tháng Tư , tháng năm hay tháng Sáu? hay bất cứ một tháng nào trong năm? hiện tượng có số đông người lú lẫn trong tháng Tám chỉ có thể hiểu là thời gian đi nhanh quá , thoáng đó đã tháng Chín rồi , cho nên những ngày cuối tháng Tháng Tám là những ngày bị bỏ quên .Tâm lý chạy nước rút theo thời gian đã làm chúng ta ....vượt qua thời gian là vậy. Nhớ ngày xưa còn nhỏ chơi cá ngựa , TUL cứ mải đưổi theo ngựa của đối thủ để đá nên chạy ........luôn qua chuồng quên về bỏ lỡ dịp ăn và phải start lại từ đầu .....đúng là vzui qúa vzui phải không các bạn?

Đậu nắng ban mai.








TRANH HOẠ SĨ NGUYỄN ĐÌNH VŨ





ĐẬU NẮNG BAN MAI
TUL
Riêng tặng Minh Quang
và hai cháu Tường Duy& Colleen Zink

Một lầm lẫn phổ biến dễ thương đó là cái tên Thê Húc đã được hiểu hoặc diễn nghĩa là duyên chồng vợ , có người còn phán rằng đó là cầu ĐÁNH VỢ hoặc VỢ ĐÁNH. Nguyên do chỉ vì chữ THÊ nổi bật trong cái tên THÊ HÚC của một cây cầu nổi tiếng ngoài Hà Nội



Thực ra Thê Húc có ý nghĩa là là ĐẬU NẮNG BAN MAI, cầu Thê húc là cầu Đậu nắng Ban mai . Cái tên bắt nguồn từ ráng hồng buổi sáng khi mặt trời lên phía bên kia hồ nhuộm đỏ một khối không gian trước đền ngọc Sơn tĩnh lặng.












Cầu Thê Húc làm hoàn toàn bằng gỗ, không rộng lắm chỉ đủ cho hai làn người sóng đôi trên cầu đi lên đi xuống mà thôi. Dẫn từ bờ hồ Hoàn Kiếm vào đền Ngọc Sơn , cầu có hình dáng thanh tao nhưng quyến rũ, nhịp cầu cong cong , thành cầu bóng loáng gỗ trơn không trạm trổ nổi bật nét đơn sơ thi vị. Những bệ đỡ cũng bằng gỗ , nhô lên từ mặt hồ đan chéo nhau như trong một bức tranh thủy mạc. Cầu Thê Húc được sơn màu đỏ , cái màu rực rỡ trên nền xanh biếc của nước hồ. cái sắc đỏ lồng theo bóng mây trôi qua chân cầu đẹp như chuyện kể trong một huyền thoại
.






Cây cầu độc đáo này là niềm kiêu hãnh của Hà Nội và của người VN. Bất cứ ai quan tâm đến văn hoá VN cũng sẽ nhận ra càu Thê Húc như một tâm tình của ngàn năm gửi lại, nó như bài thơ nằm vắt ngang mặt hồ. Khi những người đầu tiên xây dựng nên chiếc cầu này, có lẽ họ cũng không có tham vọng gì ngoài tình yêu đơn giản như những bài cadao trong văn học dân gian.








Trong thời chiến tranh , khi máy bay Mỹ bỏ bom trải thảm tới tấp xuống Hà Nội nhưng đã không một trái nào rơi xuống hồ con rùa , đền Ngọc Sơn hay cầu Thê Húc. Tất cả đã tồn tại qua những kinh hoàng đó. Phải chăng đây là mục tiêu dân sự không cần thiết để tán công ?nhưng phần chắc có lẽ đúng hơn la người Mỹ hình như cũng đã nhận ra vẻ đẹp của cây cầu đỏ, trên mặt hồ xanh màu ngọc bích.. Loại trừ những suy nghĩ không văn hoá hoặc vô nghệ thuật , khi đứng trên chiếc cằu này sẽ hiểu vì sao nó đã -tồn tại qua những đau thương của lịch sử..
Tại sao lại màu đỏ? sẽ chẳng có màu gì đẹp hơn và thích hợp hơn khi muốn diễn tả một nụ cười , một tình yêu ngàn năm trong tim và một lời cầu nguyện.
Vì thế mà người VN có chiếc cầu đỏ thẫm trong tim mình
Vì thế mà nó hiện hữu và ở đó mãi mãi...
Vì thế mà ý tưởng của một bác sĩ trẻ mới ra trường_- chàng người VN nhưng được sinh ra và lớn lên ở Mỹ , được giáo dục và trưởng thành trong văn hoá Mỹ_-rằng chàng muốn tìm một nơi nào đó trên quê hương VN để qùy xuống xin hỏi người yêu về làm vợ.. Người thiếu nữ may mắn đó lại là một cô gái người Mỹ- thì nơi đó không thể khác hơn là cầu Thê Húc.
Vì mẹ đã có ý tưởng đó khi chàng hỏi ý kiến của bà. Thật ra chàng cũng không hề biết gi về VN, mặc dù đó là quê hương của mình . ...chàng vẫn có những câu hỏi như vậy
Khi chàng muốn lập gia đình với một người con gái Mỹ , chàng đã suy nghĩ về tình yêu của mình thật kỹ nhưng vẫn hỏi mẹ để đươc câu trả lời rằng :





the bride







Mary Colleen Z-Đó là hạnh phúc của con , con lấy vợ cho con không phải cho mẹ

Tháng 3 năm 2010 , chàng lúc đó đang sửa soạn để năm tới thi ra trường , nhưng vẫn xắp xếp một chuyến đi về VN cùng với người yêu . Cô gái người Mỹ này không phải là sắc nước hương trời (còn có phần nào tom boy nữa ) nhưng chàng đã chọn và yêu. Thật hiếm có một người con gái nào không ưa shopping , không trang điểm , không ăn diện. Nàng yêu sự đơn giản , nàng tận tụy với đời sống cùng chàng , điều đó quá quan trọng để chàng yêu và muốn kết nghĩa trăm năm. Chàng thấy mình làm đúng khi đưa người yêu cùng với mẹ về lại quê hương.








Chàng đưa nàng đi thăm các nơi ,nàng dâu Mỹ cũng muốn biết và học về đất nước thứ hai của mình . Điểm đầu tiên là Sài Gòn , rồi Huế ( chàng người gốc Huế) va cuối cùng quan trọng là Hà Nội. Người con gái Mỹ hội nhập mau lẹ với những sinh hoạt chung quanh , nàng đã thưởng thức tất cả những món ăn VN nhất là các món Huế. Mẹ đã từng gói cả trăm cái bánh bột lọc để gửi cho chàng những ngày chàng đi học xa nhà, chàng cám ơn mẹ nhưng làm thế nào chàng dám mơ một ngày nàng tomboy của mình có thể nấu bún bò Huế ,làm nem tré , làm những món của mẹ mà chàng rất mê từ bé.



Trong suốt chuyến đi, cái hộp nhỏ đựng chiếc nhẫn kim cương lúc nào cũng được chàng giữ bên mình, thỉnh thoảng chàng lai check xem make sure nó vẫn còn đó. Nàng không hề hay biết những dự tính trong đầu của chàng . Nàng chỉ gỉản dị nghĩ rằng nàng đang theo bạn trai cùng với mẹ của anh ta đi vacation ở VN , chỉ thế thôi.
Ngày quyết định đã đến , buổi sángchàng dậy sớm, chắc ăn với chiếc nhẫn kim cương vẫn còn trong túi , chàng hân hoan cho một ngày mới của riêng mình . phần nàng, đêm hôm trước không may nàng đã ăn phải "cái gì đó" không hợp , thế là suốt đêm nàng phải đi vệ sinh nhiều lần , mệt nhoài và không ngủ làm nàng mệt mỏi . Sáng ra đã đỡ nhưng nàng không thể dậy nổi , nàng muốn ngủ laị giấc nhưng không được , mẹ chàng nói hôm này ngoài hồ Gươm có hội hè vui lắm , mẹ muốn đi thật sớm để giữ chỗ tốt . Thật ra chàng đã bàn với mẹ như vậy , vì chỉ có buổi sáng sớm cầu Thê Húc mới vắng người để chàng có thể thực hiện ý định của mình mà không sợ bất cứ một sự quấy rầy nào. Hơn nữa mẹ nói cảnh có vắng như thế chụp hình mới đẹp.
Tuy mệt nhưng nàng cũng dậy để tham dự ngày hội , nghe chàng nói đặc biệt lắm và nàng cảm tưởng như nếu bỏ qua , chuyến đi của nàng với người yêu sẽ không thể trọn vẹn


.






Well, this will make it even better
Colleen ..will you marry me?










Buổi sáng còn tinh sương khi đi tới hồ Gươm, chiếc cầu đỏ như mỉm cười , một nụ cười vô cùng xinh đẹp và hứa hẹn. Đúng như mẹ nói , chưa có nhiều người vào sớm mai này, trời mùa hạ như xanh và cao hơn , nước hồ Gươm vẫn xanh màu ngọc bích, đền ngọc Sơnvẫn như một đóa sen trong không gian tĩnh lặng.
Ba người bắt dầu cùng bước lên cầu Thê Húc, không khí mát lạnh tù làn gió trên mặt hồ, nàng ngạc nhiên hỏi chàng sao không thấy người đi dự hội ? Chàng mỉm cười , nhìn nét mặt nàng không son phấn dễ thương mộc mạc, aó quần cũng vậy thật giản đơn .....đó là người sẽ trở thành vợ mình . Chàng nắm tay nàng , hai người đi lên gần giữa cầu , chàng níu nàng dừng lại, mẹ biết ý đã đi nhanh lên phía trước và camera sẵn sàng trong tay . Mẹ chàng là chứng nhân duy nhất cho sự ngỏ lời đầy lãng mạng của chàng với nàng.
Nàng tưởng chàng có ý dừng lại ngắm cảnh nên quay ngang nhin xuống mặt hồ, bỗng dưng chàng gọi tên nàng , chàng nói nàng hãy nhắm mắt lai , vẻ của chàng vừa ngây thơ vừa nghiêm trang, vẻ của nàng vừa bối rối vừa hoài nghi lẫn lộn .nàng không hiểu gì hết nhưng cũngnhắm mắt lai. Chàng lấy cái hộp nhẫn kim cương từ trong túi rathật nhanh. chàng quỳ xuống và kêu nàng mở mắt ra , thảng thốt trước mặt là chàng với cái nhẫn kim cương lóng lánh trong cái hộp nhỏ thật xinh đang quỳ trước mặt mình .Nàng nghe chàng hỏi:










..before she could even open her eyes......I was already on one knee








_ em có nhận lời làm vợ anh không?
nàng run rẩy hạnh phúc , sung sướng ngỡ ngàng như trong mơ, nàng không ngờ đời mình có một giấc mơ đẹp như vậy.
_ yes !yes!
cả triệu lần yes cũng chưa diễn tả hết nỗi hân hoan vừa ập đến , nàng hạnh phúc gần như nghẹn thở
nàng không ngờ người thanh niên VN laị nồng nàn đến vậy.
Rồi nàng cúi xuống và chàng đứng lên , hai người ôm hôn nhau trong khi mẹ có bổn phân chụp hình lia liạ.
Nàng hiểu , dù mệt ngày đó không thể hoãn lại vì ngày đó chàng đeo nhẫn cho nàng.




................ Sau cùng xin báo tin vui , chàng và nàng sẽ chính thức trở nên vợ chồng vào ngày 4 tháng 6 năm 2011.tai tiểu bang OHIO. Đám cưới sẽ được tổ chức theo đúng nghi lễ VN với mâm qủa xôi gấc do chính mẹ của chàng tự nấu. Cô dâu chú rể sẽ mặc aó dài truyền thống VN.......
Xin chúc mừng cho hai cháuTường Duy và Colleen Zink trăm năm hạnh phúc
Xin được góp vui với MQ.


VA June 1-2011







Cầu Thê Húc về đêm









newly wed
happy forever and after.....
VẪN CÓ BA BÊN ĐỜI....
TUL



               Nhắm mắt lại , con vẫn còn nghe tiếng gió bên tai , cảm được cái mát lạnh của không khí phả trên mặt,  những ngày còn bé mặc bộ quần áo trắng , tóc bum bê , đứng trong lòng ba hai tay vịn vào cái ghiđông xe ...cứ thế hai cha con mỗi sáng chủ nhật hay ngày nghỉ lễ cùng bon bon trên chiếc xe vespa màu xanh chạy ra chợ quận ăn sáng rồi mua đủ các thứ về cho má làm cơm. Con còn nhớ những con tôm hùm thật to , những con cá còn tươi nguyên , những hộp patê chiếc bánh bao nóng hổi , những trái mãng cầu dai ngọt lịm to bằng cái chén , những cái bánh bông lang ....con nhớ má đã hấp những con tôm đó lên , bóc vỏ nằm hồng hào trên đĩa , còn ba lấy trứng gà và dầu olive với tỏi đánh sốt mayonaise...rồi bữa ăn được bày lên với bánh mì nóng dòn..
              Con vẫn nhìn thấy ánh đèn vàng từ trên trần tỏa xuống phòng khách ấm cúng những buổi tối ngày lễ tết đầy kỷ niệm, con nhớ màu mật óng của ly rượu champagne, và bánh thơm có những hạt đường lóng lánh, con thấy cả những trái đào cắt đôi , màu vàng đậm khi ba mở hộp đào ra cho vào một tô thủy tinh có thêm những cục nước đá trong suốt.
              Con không quên những lần đi chơi sở thú , hai cha con lang thang suốt ngày chuồng khỉ , chuồng voi , kìa hươu nai , kìa sư tử , kìa con công đẹp quá ...cho tới khi con mệt nhoài ngủ gục trên vai ba. Tuổi thơ hạnh phúc sung sướng của con đã khắc sâu hình ảnh ba trong tim con. Nhà đông anh em, sau con là hai đứa em trai , nên khi con lớn lên một tí thì ba nhận con là công chúa của ba, con lại là con gái út , đứa con gái nhõng nhẽo với ba nhiều hơn với má. Những chiều ba đi làm về , khi xe ba vừa lên khỏi con dốc chạy vào trong sân là con đã chạy ra để ôm ba . Có lần con đã quá mừng rỡ ùa vào lòng ba , đâu ngờ làm chiếc bút chì nhọn hoắt trong túi áo ba bật lên đâm vào vai đau điếng  , vậy mà lúc đó ba  vẫn ôm con như không sao hết.
               Khi tới tuổi đi học , chúng con lần lượt đều được ba gửi đi Sài Gòn và ở với ông bà nội . Khi tới lượt chị kế con đi học xa thì ba quyết định để mẹ đi theo luôn . Lúc này con đã có tất cả 5 anh em , bốn chị em gái chỉ một anh trai duy nhất . Anh đứng thứ hai trong nhà nhưng anh ốm đau luôn , hết bệnh này tới bệnh kia, con biết ba buồn lắm . Khi con ra đời ba hồi hộp không dám vào nhà thương , ba ở nhà chờ anh người làm về báo tin , anh này biết ý ba mong con trai nên khi ba đón anh và hỏi:
               _ mợ ..trai hay gái?
anh đáp :
               _ lại em Thủy!
tội nghiệp , anh cảm thấy khó nói , đã trả lời như thế để tránh khỏi phải nói sự thật là "mợ lại sinh con gái". Chị Thủy hơn con 3 tuổi. Ngày đó con đã không hiểu nổi tại sao chị cứ khóc suốt ngày. Chị sợ tất cả , cái gì chị cũng chê dơ , chê bẩn . Ai làm cái gì mà chị nghĩ có thể gây ra bụi bậm hoặc làm uớt , làm dơ bất cứ gì chung quanh là chị khóc liền . Chị khóc hết nước mắt nhưng không muốn nín và cứ thế ti tỉ đếm tên chị vú em ....một con Thêm , hai con Thêm ...cứ vậy mà khóc suốt buổi . Con biết ba rất ghét cái tính đó của chị nhưng không biết làm sao, đành phải lờ đi nên tấtcả tình thương ba dồn cho con vì con bé nhất và không khóc nhè bao giờ.
               Khi má và chúng con đi xuống SàiGòn thì ba ở trên đó một mình , từ Bình Long cho tới gần biên giới Cămbuchia. Ba đã mua đất , phá rừng mở đồn điền trồng tiêu , ba có giấc mộng lớn. Thời gian đó má dì lên đi xuống Sài Gòn vừa chăm các con vừa lo cho Ba. Mỗi lần như thế con đều theo má lên thăm ba, nhưng thường thì ba chạy xe về SàiGòn. Con vẫn chưa đi học chỉ ở nhà quanh quẩn với má thôi.
                Con nhớ rõ ngày ba đem thằng Khánh về, một ngày rất đẹp trời ba chạy xe lên giốc vào sân con thấy có thằng nhỏ đứng trong lòng ba, đứng ngay chỗ của con , nó cũng vịn ghidông xe ba như con vậy và đặc biệt là nó giống ba như hai giọt nước. Thằng nhỏ giương đôi mắt tròn xoe lên nhìn con, con cũng ngỡ ngàng nhìn lại nó. trong đầu óc ngây thơ của con , con không biết từ đâu nó tới? Đó là ngày đẹp trời duy nhất trong đời , con có ba nhưng lại không dám chạy đến .
Không biết ba đã nói gì với má trước đó? không biết ba có tạ tội với má hay không? nhưng mấy ngày đó má nằm lì trong phòng , con còn bé nhưng con hiểu cái gì đó không ổn lắm đã xảy ra. Rồi sau đó con được ba dạy rằng nó là em con , ba luôn hỏi con:
               _ con có thương em con không?
và ba nói tiếp;
               _ con nói "có" đi ....con thương em.

               Thằng Khánh bắt đầu làm quen con , chúng con bắt đầu chơi chung nhưng con vẫn chưa thương được nó, nhất là mỗi lần đi đâu với ba , con không còn được đứng đàng trước -chỗ đó bây giờ là của nó và con phải ngồi đàng sau trên cái ghế riêng cột chặt vào xe cho an toàn. Con phải nhường nhịn nó đủ thứ , ba thương nó hơn tất cả . Một hôm vì" giận giữ" nó đã chiếm hết chỗ trong tim ba , con đã tát nó một cái , đánh nó xong con khóc như mưa vì hối hận nhưng nó thì không , chỉ giương đôi mắt lên nhìn con rồi thôi. 

               Con không ngờ sự giận giữ của con lại có kết quả tốt, ba đi làm về luôn ôm con truớc, bên tay phải , rồi mới tới nó, bên tay trái . Ba bế một lúc hai đứa , ba hôn một lúc hai đứa . Tối đến ba cho hai đứa nằm chung với ba , ba hát và kể chuyện cho chúng con nghe . Ba làm chúng con cười không dứt. Con nhớ nhất trò chơi radio , ba ngồi trên giường trùm kín chỉ lộ ra 10 ngón chân, con và nó thay nhau sờ những ngón chân của ba , vặn tới vặn lui ...đổi đài hay điều chỉnh âm thanh lên xuống to nhỏ ...ba ở trong cái mền nói và diễn đủ thứ trò .....cho đến khi ba cha con mệt nhoài lăn ra ngủ, con hay chui vào nằm giữa để được ba ôm.

               Thằng Khánh với con bằng tuổi nhau , nó chỉ nhỏ hơn con một tháng. Ba dạy nó phải gọi con là chị , xưng em . Nó và con dần lớn lên bên nhau , học cùng trường , chơi cùng trò với các bạn trong xóm. Nhưng con luôn làm mặt già dặn hơn nó và thích nói tuổi mình lớn hơn để đừng ai thắc mắc " sao hai chị em lại sinh cùng năm?. Con không muốn bất cứ ai nhắc đến chuyện đã làm má buồn , hơn nữa một ý thức mơ hồ nhưng mãnh liệt rằng con phải bảo vệ hình ảnh của ba, gương mẫu khả kính và duy nhất . Điều đó không thể lay chuyển trong con.

               Con bắt đầu thương thằng Khánh từ lúc nào không biết , nhưng con luôn tìm cách bảo vệ nó mỗi khi nó bị đòn vì làm biếng học hay hư hỏng này nọ. Con luôn nhận tội cho nó , rằng con đã phá hư cái này cái kia, rằng con đã xúi nó trốn học để lên đồi hái trái chà là cho con vv...nó leo cây giỏi lắm , bày trò chơi cũng thật khéo . Hai chị em đi đâu cũng có nhau, ngay cả khi con lớn lên có bạn ở trung học , chúng con mùa hè đi biển với nhau , thằng Khánh cũng đòi đi theo con không cho vì nghĩ bạn con đều là gái , vậy mà khi tới Long hải , nhìn lại đã thấy nó đứng ngay sau lưng, cho tới bây giờ con vẫn không hiểu bằng cách nào nó đã theo con từ Sảigòn ra tới Long hải mà con cũng như nhóm bạn không hề hay biết.
                Khi con thi đậu vào đệ thất TV năm 1963 với hạng 80 , ba đã cho con phần thưởng xứng đáng , nhưng ba buồn lắm vì thằng Khánh không đậu hơn thế nữa nó cũng không cho đó là quan trọng . Khi con thi tú tài thì thằng Khánh đã đăng lính pháo binh. Nó làm những gì nó muốn và không bao giờ chịu suy nghĩ trước. Nó đã làm vỡ tất cả nhất là giấc mơ của ba khi mang nó về, từ lúc có nó ba say mê làm việc hơn nữa, vườn tiêu của ba đã gần tới ngày thu hoạch. Tài sản đó ba yên chí dành cho các con và nhất là thằng Khánh, nó không học được thì ba mộng nó sẽ thay ba săn sóc công việc sau này. Thế mà nó từ chối tất cả để vào lính. Khi mùa hè đỏ lửa 1972 , thằng Khánh đang đóng quân ở An lộc, trận chiến dữ dội kéo dài mấy ngày đêm, VC pháo kích cháy đỏ vùng trời An Lộc, nội bất xuất ngoại bất nhập , An Lộc tử thủ với tướng Lê Văn Hưng ..., con nghe ba nói với má giọng nghẹn ngào:
               -Nếu có gì xảy ra ..tôi xin cho nó chết hơn đừng để què cụt......
nhưng nhờ Trời phù hộ , thằng Khánh đã trở về lành lặn ngay buổi chiều hôm đó , buổi chiều mà ba tuyệt vọng nhất thì thấy nó hiện ra ở cửa . Con nhớ ba đã chạy ra ôm choàng lấy nó và lần đầu tiên con thấy ba khóc , những giọt nước mắt mừng rỡ và tạ ơn. Hỏi ra nó đã lấy phép đi chơi mấy ngày khi trở về đơn vị thì An Lộc đang bị bao vây nên nó không thể vào được đành quay lại Sài Gòn. Vậy mà nó đã không hề báo cho nhà biết để ba đã quá lo lắng.
                Con không nhớ rõ nhưng được nghe kể lại , khi con và thằng Khánh lên 3 tuổi , má có mang em bé , ngày má sinh em ba bình tĩnh dắt con và thằng Khánh vào thăm. Ba không phải hồi hộp trốn ở nhà chờ tin như khi con ra đời vì ba đã có thằng Khánh "làm vốn " . Thêm một thằng con trai ra đời , đặt tên là Quốc, ba vui mừng cám ơn má và nói:
Thôi trai gái đủ cả rồi , cho má mày "nghỉ " nhé.
Con vẫn còn nhớ nụ cười hiền hòa của má hôm đó.
                Rồi con lên đại học, đó cũng là thời gian con có những khao khát để viết , con xuất bản truyện dài và sau đó một tập truyện ngắn , ba là độc giả đầu tiên của con, con nhớ ba nói:
                _ Từ lâu ba ao ước có đứa con ..biết viết văn ...không ngờ đó lại là con.
                 Chiến cuộc mỗi ngày mỗi leo thang khốc liệt hơn , cho đến cuối năm 1972, con chứng kiến một kỳ nghỉ dài ngày của ba ở SàiGòn . Con nghe ba kể cho má nghe vụ ba bị VC bắt vì chúng tình nghi ba làm "tay sai" của Mỹ ngụy , do thám tình báo vv vì vườn tiêu của ba gần với đường mòn HCM. Ngược lại phe công hoà lại đổ tội cho ba có ý mở rộng vườn tiêu để tiếp tế cho VC...cứ thế bên này thả ra thì bên kia bắt lại , biết không thể làm ăn được nữa , ba bỏ tất cả về lại Sài Gòn.
                   Từ đó gia đình sống bằng tiền dành giụm từ trước của ba má . Khi tiền gần hết thì bà chị lớn nhất của con vừa ra dược sĩ và ông anh "yếu đuối" thi đậu vào thẩm phán tòa quân đội đang thực tập ở số 5 bến Bach Đằng. Hai người con lớn đứng ra thay thế ba là nguồn tài chánh của gia đình, tạm để ba yên chí .
                 Nhưng vấn đề không chỉ như vậy, ba - một nguời đã từng làm ăn không kém ai nay trói chân ở Sài Gòn. Công việc làm ăn đành bỏ bê , tài sản đầu tư mất hết một sớm một chiều đã làm ba buồn không ít . Tội nghiệp , ba ở nhà lo dọn dẹp còn lôi quần áo của má ra giặt, ba làm tất cả để má được nghỉ ngơi. Con còn nhớ tấm ảnh ba ngồi bên con cọp khi ba còn rất trẻ vào một buổi đi săn gần sông bé. Nhò ba hay đi săn với những người thượng nên ba biết đường đi nước bước cũng như đầu nguồn , cuối nguồn sông bé về đâu? nên vào năm 1973 khi VC đón bắt ba trên đường mòn , ba đã bỏ xe lại bơi qua sông bé , trốn cùng với người thượng rồi thoát về Sài Gòn.
                Câu chuyện càng buồn hơn khi thế giới tù túng đó của ba cuối cùng cũng xụp đổ , ngày 30 tháng tư năm 1975 khi Cộng sản tràn vảo Sàigòn, ba đã thẫn thờ như người mất trí , con trai lớn đi học tập , nhà thuốc con gái lớn bị kiểm kê, con gái thứ hai theo chồng vượt biển không biết ra sao , con gái thứ ba đang làm cho ngân hàng VNTT thì bị đổi về một vùng hẻo lánh ở Nhà Bè , mỗi ngày đi làm chị phải đạp xe vào sâu trong đồng ruộng , bùn lầy , còn con thì đang chuẩn bị thi tốt nghiệp cử nhân luật, phải bỏ dở dang , thằng Khánh cũng bị gọi đi trình diện , thằng Quốc đang học cử nhân toán cũng bỏ dở đi làm thợ điện lạnh kiếm sống .vv..tất cả tan tác thêm một lần nữa.
Con chứng kiến những ngày đau khổ đó , ba biến thành một người dễ xúc dộng vì quá lo lắng , ba già yếu hẳn đi , ba đã nói ;
               _ ba thương các con lắm nhưng ba không thể làm gì được nữa.
con nhớ mắt ba lúc đó chìm xuống đau khổ, như mặt trời của ngày cuối cùng chìm xuống biển đen. Con ứa nước mắt :
               _ Ba ơi , ba đã lo cho chúng con ăn học thành người , điều đó  giúp chúng con có thể sống trong mọi hoàn cảnh. 
               _Ba mừng .....vì con biết được  đó 
                Vài năm sau , tình thế cũng không khá hơn , đôi ba tháng má lại lo làm thức ăn để ba mang đi thăm các con trai trong trại học tập. Thằng Khánh là binh nhì nên được về sớm , nó liều mạng đi vượt biên , lại bị bắt trở lại và giam ở Mỹ Tho, chỉ có một điều an ủi là vợ chồng bà chị thứ hai đã tới được Mỹ. Ba mừng lắm nhưng chưa nhận được quà của chị gửi về lần nào thì ba đã trở bệnh nặng. Con đưa ba vào bệnh viện Chợ Rẫy, con ở bên cạnh ba suốt ngày đêm , rồi ba khoẻ lên một chút , con đưa ba về nhà , con mừng được thấy hạnh phúc như ngày xưa với ba. 
                Chỉ hai tuần sau khi về nhà , ba bất ngờ mệt nhiều hơn , con còn nhớ đêm đó khi con thức dậy vào lúc 2 giờ sáng , nhìn qua phòng trong, chỗ ba nằm , con thấy ba đứng, chống tay , gục đầu trên tủ áo bên cạnh cái TV đã cũ. Con hốt hoảng vùng dậy ôm ba , ba lạnh ngắt , hơi thở mệt nhọc , ba nói nếu nằm xuống ba thở không được, ba phải đứng như thế suốt đêm . Trời chưa sáng con vội vã kêu xe taxi đưa ba trở lại bệnh viện,con đưa ba vào phòng cứu cấp , ba mê man nằm đó với không biết bao nhiêu là dây nhợ chằng chịt xuyên qua mũi , qua tay , vòng ngang ngực , kéo xuống chân.....kim chích máu đỏ còn ứa ra , cuối cùng dòng điện yếu dần trên màn hình ,...bác sĩ nói ba đang ra đi. Con nắm lấy tay ba , con nói lời cuối cùng với ba , chúng con đội ơn ba. 
                Lần này thì con đưa ba về nhà thật rồi , con ôm ba trong xe từ bệnh viên , đầu ba tựa trong lòng con , con vẫn tin là ba còn ở đây,  con còn muốn nói nhiều với ba , nhưng khi tới nhà , cửa xe mở ra , con sững sờ thấy và nghe chân ba "rớt" xuống, lúc đó con mới nhận  thức được sự ra đi của ba là thực. 
                Sau ngày ba ra đi , những giấc mơ là cách để cha con mình gặp nhau. Trong suốt cuộc đời có những lúc con gặp vô vàn khổ đau tưỏng chừng như tuyệt vọng thì ba lại về với con , bao giờ ba cũng thầm lặng nhìn con dịu dàng , cho con niềm tin mãnh liệt rằng con sẽ vượt qua được tất cả.
                Như ba vẫn ở bên con. 



VA 
June 19-2011 



Hồng ( persimmon or sharon fruit)


     

Hồng là cây họ thị lưỡng tính, tiếng Anh là Persimmon hay Sharon fruit, có nhiều loại khác nhau. Khoảng tháng năm, cây ra hoa rồi kết quả, đến mùa thu, quả chín dần và chuyển sang màu cam đỏ rất đẹp.
Cây Hồng có nhiều lợi ích, gỗ thì làm đồ gia dụng, quả có thể ăn tươi hoặc sấy khô. Quả Hồng sống chát là do chứa nhiều chất tannin, nên còn được dùng làm thuốc chống mốc. Chất tannin sẽ chuyển thành đường khi quả chín, nên quả càng chát thì chín sẽ càng ngọt.
Ở Việt Nam ta, Hồng chủ yếu có mặt ở miền Bắc. Người miền Nam thường chỉ thấy quả Hồng khi vào mùa được bày bán ở các chợ. Tận mắt nhìn thấy vườn Hồng trĩu quả thật thích thú!
Ở Hàn Quốc, loài cây này càng đặc biệt hơn, vì là loài cây biểu trưng cho mùa thu Hàn Quốc, với sắc cam đỏ chói lọi cả góc trời thu lạnh lẽo. Thiên Vũ Kỳ Tiên mời các bạn thăm những vườn Hồng ở xứ sở Kim chi vào thu đẹp tuyệt.


Hoa tuy không đẹp nhưng rất thú vị với đài xanh hình cánh hoa

Cận cảnh hoa Hồng

Quả non

*
*
Bắt đầu chín dần

*
Các bạn cùng mình ngắm những bức ảnh đẹp về loài Persimmon này nhé!
*
*
*
*
*
*
*
Khi mới đầu thu, quả bắt đầu chín và lá vẫn còn xanh
*
*
*
*
*
*
*
*
*
*
*
Giữa thu, lá dần phai sắc xanh, quả dần chín rộ
*
*
*
*
*
*
*
*
*
*
Những chiếc lá thu rơi rụng dần để lại thân cây trơ trụi,
quả rực sắc màu như những đóa hoa
*
*
*
*
*
*
*
*
*
*
*
Thỉnh thoảng tuyết mùa thu tô điểm cho cành Hồng
*
*
Trông những thân cây khẳng khiu nhưng lại cho đời bao quả ngọt,
thật thú vị làm sao!
*
*
*
*
*
*
*
*
*
*
*
*
*
Photos: Internet
Words: Thiên Vũ Kỳ Tiên
Lính thủy sưu tầm

 
  Gửi ké thêm mấy câu thơ vế Hồng và Cốm. Đề nghị anh LínhThủy sưu tầm thêm về Cốm (đi đôi với nhau : Hồng Cốm tốt đôi)
Ba cô cùng chửa có chồng
Để anh mua cốm, mua hồng sang chơị
Sang đến nơi cô đã có chồng,
Để cốm anh mốc, để hồng long tai
Ai làm cái quạt long nhài,
Cái ô long dịp, cửa cài long then?

Cốm Vòng, gạo tám Mễ Trì
Tương Bần, húng Láng còn gì ngon hơn?
Gắng công kén được cốm vòng,
Kén hồng Bạch Hạc cho lòng em vui




__._,_.___


1 of 1 File(s)
Recent Activity:
    .

    __,_._,___